- Tối nay đi Regina Coffee nghe nhạc sống. Trong lúc ngồi chờ ca sĩ và band nhạc biểu diễn, mình ngồi tám và ngắm nhìn ánh đèn vàng hắt lên sân khấu và vẩn vơ nghĩ lung tung, đủ thứ chuyện. Nghĩ về Hà Nội. Chẳng hiểu sao, mỗi lần nhìn thấy ánh đèn vàng hắt lên một bức tường, một khoảng không gian nào đó, mình lại nhớ đêm Hà Nội thế, những đêm mùa đông ngồi lê la ở quán ốc vỉa hè, nhớ con đường Láng vàng ruộm ánh đèn, nhớ cầu Long Biên cầu Chương Dương và sông Hồng, và bàn tay ai lạnh cóng mình ủ ấp vội vàng trong đôi bàn tay mình. Thế nhưng, nỗi nhớ dù thoáng qua như sợi tóc vương hay thốc đến như một đòn hiểm, thì ngay tại lúc đó, ngay tại chính giữa nỗi nhớ, mình vẫn hiểu và cảm thấy một cách rành rọt rằng đó chỉ là ngày hôm qua, những vang vọng của kí ức, những hình ảnh dẫu tỏ mờ nhưng đã cách ngăn hoàn toàn bởi một vách kính dày, thuộc về một cuộc đời khác, chỉ có thể thi thoảng ngoảnh nhìn chứ không bao giờ có thể/nên trở lại. Hà Nội, giống như người tình cũ, cánh cửa đã khép lại rồi, mỗi người đã lựa chọn một con đường riêng, điều duy nhất có thể/nên làm là dấn thân, tiếp tục mà thôi. Chuyện cũ vẫn nằm đấy, nhưng chỉ nằm đấy, trong quá khứ. Và ở giữa chúng ta, đó là năm tháng, những biến cố những gương mặt những câu chuyện những khổ đau những hạnh phúc chẳng còn thuộc về nhau nữa.
- Cũng giống như ý nghĩ rằng Sài Gòn là lựa chọn của mình, là cuộc đời mình đang sống này đây, là thời gian hiện tại, là người đàn ông sẽ đi cùng mình một quãng đường dài, là tình yêu sau tất thảy đam mê cuồng nhiệt dông bão chấp chới bên miệng vực được bình thản cùng nhau ăn một chén cơm, uống một hớp nước và nương tựa vào nhau để cùng gầy dựng, vun đắp. Tình yêu – là bình yên – hạnh phúc – ánh sáng – sự sống; không phải là hỗn mang – dằn vặt – tăm tối – thuốc độc.
- Và anh, anh sẵn lòng đi cùng em một quãng đường dài chứ? Với lòng trung thành, sự tôn trọng, quả cảm, và rất nhiều khao khát về ánh sáng, về hạnh phúc, về gia đình.
25
Tháng 11
11
0 Trả lời tới “Lảm nhảm tháng Mười”